Pages

2011/12/01

NHỮNG VỤ TRẢ THÙ CỦA TÍN ĐỒ GIA TÔ KHI HỌ CÓ QUYỀN LỰC

NHỮNG VỤ TRẢ THÙ CỦA TÍN ĐỒ
GIA TÔ KHI HỌ CÓ QUYỀN LỰC


CHƯƠNG 5
  (Trích trong tác phẩm sắp xuất bản của nhà sử học Nguyễn Mạnh Quang)

Hình: Khải hoàn Tử thần (Triumph of Death) là truyền thống giết người của đạo Giatô [tranh của Brughel năm 1562]

    ________________________________

      Câu chuyện những người lính Gia-tô Croatia cho nạn nhân ăn thịt người và là thịt của chính người cha trong gia đình họ khiến cho chúng ta thắc mắc không hiểu những người Dân Chúa hay tín đồ ngoan đạo của Giáo Hội La Mã theo cái đạo lý nào mà ghê gớm như vậy. Chuyên dã man này không phải chỉ xẩy ra ở Croatia (Nam Tư), mà cũng đã từng xẩy ra ở Việt Nam. Trong thời kháng chiến 1949-1954, Tòa Thánh Vatican âm mưu cùng với giặc Pháp thực hiện mưu đồ tách rời các vùng Bùi Chu và Phát Diệm ra khỏi nước Việt Nam ta để thành lập "Quốc Gia Gia-tô Bùi Chu" và "Quốc Gia Gia-tô Phát Diệm" (dưới danh nghĩa là các "Giáo Khu Tự Trị Bùi Chu" và "Giáo Khu Tự Trị Phát Diệm" giống như họ đã tách rời Croatia ra khỏi Nam Tư trong thời Đệ Nhị Thế Chiến, và tách rời Đông Timor ra khỏi Indonesia trong những năm 1999-2001. Cũng may là cuộc kháng chiến của nhân dân ta đã thành công vào năm 1954 khiến cho dã tâm thâm độc này của Vatican mới không thành tựu được. Mong rằng chính quyền Việt Nam hiện nay và những người Việt Nam còn thiết tha với tổ quốc và dân tộc, dù là ở hải ngoại hay ở trong nước, phải lưu tâm đến chuyện này. Nếu Vatican vẫn còn đang âm mưu tiến hành cái ý đồ đại gian đại ác này ở Việt Nam thì đây quả là một hiểm họa vô cùng lớn lao đối với tổ quốc và dân tộc Việt Nam ta.

Chúng ta đã từng thấy tín đồ Gia-tô "ngoan đạo" Ngô Đình Diệm rất thành thực khi tuyên bố công khai với các nhân vật cao cấp trong Bộ Ngọai Giao Hoa Kỳ (mà không cảm thấy thẹn với lương tâm và cũng không biết ngượng miệng) rằng, "ông ta tin tưởng vào quyền lực Vatican và ông chống Cộng một cách cực lực."[i] Một tín đồ Gia-tô ngoan đạo khác và cũng là một trong những tu sĩ lãnh đạo tinh thần giáo dân gia-tô trong Giáo Khu Phát Diệm là Linh-mục Hoàng Quỳnh (cũng rất thành thực như ông Gia-tô ngoan đạo Ngô Đình Diệm) khi tuyên bố công khai cho mọi người biết rằng đối với tín đồ Kitô ngoan đạo là "Thà mất nước, chứ không thà mất Chúa".

Những lời tuyên bố trên đây của hai nhân vật Gia-tô có thế giá này quả thật là một tia sáng cực mạnh giúp cho chúng ta soi vào tâm tư tín đồ Gia-tô "ngoan đạo" để nhìn thấy rõ cái bản chất vong bản, phản quê hương, phản dân tộc mà Giáo Hội La Mã đã cấy vào đầu óc họ ngay từ khi mới chào đời hay từ khi mới theo đạo. Nhờ vậy, chúng ta mới nhìn thấy rõ LÝ DO TẠI SAO mà Giáo Hội La Mã đã phải mất nhiều công lao để cấy vào tâm hồn họ cái quan niệm nhân sinh và triết lý hành động như vậy đối với quê hương và dân tộc gốc của họ. Phưong cách nhồi sọ tín đồ như vây đã khiến cho Giáo Sư Lý Chánh Trung mất nhiều năm suy tư để cân nhắc giữa "Tôn Giáo Và Dân Tộc"[ii] để rồi nhờ đến lý trí và lương tâm soi sàng giúp cho ông dứt khóat "Tìm Về Dân Tộc".[iii] Thế nhưng, dù là đã "Tìm Về Dân Tộc" mà những ngày còn phải sống dưới ách thống trị của Giáo Hội La Mã qua các chế độ đạo phiệt tay sai của Giáo Hội, ông cũng vẫn cảm thấy ngày đó chỉ là "Những Ngày Buồn Nôn".[iv]

Không buồn nôn làm sao được, mỗi ngày cứ phải nghe những cái miệng của bọn cán bộ tuyền truyền của Giáo Hội luôn luôn sử dụng những hoa ngôn, sáo ngữ bằng nhũng cụm từ nặng tính cách bịp bợm như "tin mừng", "hồng ân Thiên Chúa", "phép mầu", "phép lạ", "ơn trên", "ơn cứu rỗi", đặc biệt nhất là cụm từ "hưởng nhan Chúa" để lừa bịp tín đồ và người đời!

Không buồn nôn làm sao được, khi hồi tưởng lại trước thời điểm Liên Minh Pháp - Vatican đánh chiếm và thống trị Việt Nam, các nhà truyền giáo, các ông tu sĩ và tín đồ Gia-tô người Việt lúc nào cũng lớn tiềng đòi được tự do tôn giáo, được quyền tự do truyền đạo ở Việt Nam, nhưng ở ngay tại Tây và Nam Âu cũng vào thời kỳ này, ở bất kỳ nơi nào có quyền lực của Giáo Hội La Mã là ở đó có Tòa Án Dị Giáo với nhiệm vụ truy lùng và tóm cổ những người thuộc các tín ngưỡng khác để tra tấn, rồi đem trói vào cọc, chụm củi và châm lửa thiêu sống cho đến chết!

Không buồn nôn làm sao được, khi mà các ông tu sĩ cũng như tín đồ của Giáo Hội lúc nào cũng bô bô đòi quyền tự do tôn giáo ở Việt Nam nhưng khi có một người thuộc các tôn giáo khác muốn thành hôn với người yêu là tín đồ của Giáo Hội thì người đó bị buộc phải theo đạo, phải làm lễ rửa tội theo đạo của Giáo Hội rồi mới được tiến hành làm lễ cưới!. Cái miệng của Giáo Hội ngang ngược như vậy thì làm sao chúng ta không buồn nôn được!

Không buồn nôn làm sao được, trong khi cái miệng của các ông tu sĩ Gia-tô và những con chiên ngoan đạo của Giáo Hội lúc nào cũng ra rả lớn tiếng nói những chuyện bịp bợm về "tin mừng, "hồng ân Thiên Chúa" và "ơn cứu rỗi" cùng những đức bác ái của Chúa Jesus thì những người lính thập ác trong các đạo quân thâp tự và trong các cơ quan của chính quyền đạo phiệt tay sai của Giáo Hội ra tay trả thù người dân bên lương hết sức là dã man. Dưới đây là một số trong những việc làm mà Giáo Hội đem 'tin mừng " đến cho người Việt Nam chúng ta.

BỮA TIỆC RƯỢU MẬT NGƯỜI NHẬU VỚI GAN NGƯỜI CỦA BỌN LÍNH THẬP TỰ Ở PHÁT DIỆM

Dưới đây là chuyện một bữa tiệc ăn gan người rùng rợn nhất trong lịch sử nước ta. Chuyện này chỉ có những tín đồ Gia-tô mới có thể làm được, và chỉ có thể làm được khi họ có quyền lực trong tay. Đây là chuyện ăn thịt người không biết ghê sợ và uống máu người không biết tanh. Cái văn minh này được các nhà truyền giáo Gia-tô truyền vào Việt Nam mà họ thường cao rao là đem "tin mừng" và "Hồng Ân Thiên Chúa" đến Việt Nam rao truyền và cấy vào đầu những người Việt Nam theo đạo Gia-tô. Bữa tiệc ăn gan người này được ông Cửu Long Lê Trọng Văn kể lại trong cuốn Bước Qua Ngưỡng Cửa Hy Vọng Hay Đến Bờ Ảo Vọng. Dù là bài viết khá dài, chúng tôi cũng xin ghi lại đầy đủ để quý vị có cái nhìn rõ hơn về tình cảnh đất nước ta lúc bấy giờ và nhìn thấy rõ bộ mặt thật của những người hàng ngày vẫn xưng danh là con Chúa, mượn danh Chúa làm những việc làm bạo ngược, bôi nhọ Chúa Jesus. Người víết gọi chuyện này là "Bữa tiệc uống rượu mật người nhậu với gan người của đám lính thập tự Việt Nam dưới quyền chỉ huy của Linh-mục Hoàng Quỳnh.". Dưới đây là nguyên văn:

"Hồi ấy nhiều vùng ở Nam Định và Ninh Bình, phần nhiều những làng có dân Gia Tô cư ngụ, người Pháp đển tuyển mộ lính "Partisan, commandos", tổ chức và phát súng ống để chống lại Việt Minh. Nhiều làng ban ngày thì Hội Tề kiểm soát, ban đêm thì Việt Minh kiểm soát. Việc đi lại của dân chúng rất khó khăn, thường hay xẩy ra bắt bớ. Nếu ai không chứng minh được giấy tờ hay lý lịch thì bị làm khó dễ, nếu không bị lính của Tây bắt nhốt trong đồn thì cũng bị Du Kích của Việt Minh bắt giữ và giam lỏng tại trụ sở Ủy Ban Hành Chính. Thật là cảnh ly loạn do thực dân Pháp mang đến làm khổ dân tình. Vì tình trạng xẩy ra như vậy cho nên người dân, nhất là những người đi buôn bán ở những vùng xôi đậu đều phải thủ giấy tùy thân trong người. Có người có đến hai loại giấy tờ của cả hai bên. Còn những người khôn khéo rộng xã giao có khi chẳng cần lận một thứ giấy tờ gì trong người mà ải nào qua cũng lọt. Khổ nhất là người dân ở vùng xôi đậu bị một cổ hai tròng vì nhà cửa, ruộng vườn, mồ mả ông cha cho nên khó bề mà bỏ đi đâu được. Nhất là những ngày Pháp hành quân. Phần tôi, gốc gác ở Liên Khu Tư, có vóc dáng học sinh trắng trẻo và lại cũng biết chút tiếng Pháp. Phần khác, gia đình tôi quen rất nhiều cha cố và các công chức làm việc cho Pháp ở vùng Tề nên sự đi lại của tôi lúc bấy giờ không mấy lo ngại.

Hôm ấy nhằm những ngày gần cuối năm. Tuy súng vẫn nổ cắc bùng mà ở vùng nào dân mình cũng chuẩn bị ăn Tết Nguyên Đán. Gia đình tôi cũng sửa soạn Tết. Vì biết tôi gan dạ nên Mẹ tôi đưa tiền tôi vào vùng Pháp chiếm đóng để sắm Tết và luôn thể thăm những người thân. Tôi đang đi ở vùng Tề thì đột nhiên nghe nhiều tiếng súng nổ một cách khác thường. Ngay sau đó là những toán lính Sénégalais rạch mặt đi đường ruồng bố. Không may cho tôi, có mây tên người Việt thám báo nghi ngờ tôi là liên lạc viên của Việt Minh bèn bắt giữ tôi lại. Chúng dẫn tôi về Phòng Nhì để giao lại cho viên sĩ quan Pháp. Nhờ nhanh trí, khi gặp viên sĩ quan Phòng Nhì Pháp, tôi bình tĩnh nói tôi là học sinh, muốn đi học lại nên muốn đến Ninh Bình liên lạc với người bà con hiện làm ở Tòa Án để thu xếp việc dời đổi nơi ở. Không hiểu vì cảm tình nghe tôi nói tiếng mẹ đẻ của hắn hay vì một lý do nào khác, tên Trung Úy Phòng Nhì này không làm khó dễ gì tôi, mà còn cấp cho tôi một giấy chứng nhận tôi là học sinh. Thế là tôi thoát nạn. Từ nay có bửu bối trong mình nên được tự do đi lại trong vùng Pháp chiếm đóng.

Vì có cuộc hành quân của Pháp ở dọc đường nên làm trễ nải việc đi bộ của tôi đến Ninh Bình. Đi qua Nho Quan đã xa, đi mãi thỉnh thoảng gặp những toán lính Pháp gốc Phi Châu hành quân dọc đường. Một lần nữa tôi bị một toán lính Phi Châu chặn lại hỏi giấy. Vừa may, lúc ấy có một sĩ quan Pháp đến. Tôi liền móc túi lấy giấy vừa được cấp, trình ngay cho viên sĩ quan Pháp. Hắn bảo tôi: "Gần tối rồi. Đừng đi nữa. Nhà binh đang hành quân". Tôi chỉ gật đầu tỏ vẻ cung kính, nói: "Oui, mon lieutenant". Chắc hắn tội nghiệp tôi vì thấy tôi có dáng nho nhã học sinh. Hắn liền gọi tên trưởng đồn người Việt lại, rồi bảo tên này: "Nhà mày rộng. Xếp cho anh này một chỗ nằm đêm nay". Rồi hắn quay lại nói với tôi: "Đi theo Trưởng Đồn về nhà hắn ngủ. Nhớ sáng mai có đi cũng đừng đi sớm. Nhà binh đang hành quân. Nguy hiểm lắm!" Tôi cảm ơn hắn rồi đi theo tên trưởng đồn về nhà.

Nhà tên trưởng đồn ở ngay sát cạnh đồn. Tối hôm ấy, vì lạ chỗ tôi không ngủ được. Phần vì ở ngay bên cửa sổ buồng tôi ngủ, có những tiếng quát tháo om xòm và những tiếng kêu la thất thanh vọng đến như đập vào tai tôi. Hình như có nhiều người đang bị tra tấn, đánh đập ngay ở bên kia đồn và cứ liên tục cho đến gần sáng. Sáng lại, có mấy chiếc xe nhà binh chở những người võ trang của Cha Tổng mà sau này tôi mới biết là Cha Tổng Hoàng Quỳnh cùng toán lính tự vệ của ông ở Phát Diệm đến vào nhà tên trưởng đồn. Bên này, tôi nghe cuộc nói chuyện giữa Cha Tổng và tên trưởng đồn không mấy rõ, tiếng được, tiếng mất. Hình như Cha Tổng ra lệnh bắn bỏ mấy tên Việt Minh vừa bị bắt, giết xong thì chặt đầu rồi bêu ở ngõ ra vào làng để làm gương và để hù dọa những người theo Việt Minh. Thế rồi, chỉ một lúc sau là Cha Tổng và toán lính ra về.

Sau đấy, tôi định ra chào tên trưởng đồn nói cám ơn, nhưng tên này đã đi sang đồn rồi. Tôi liền ra chợ gần đấy tìm mua xôi ăn để tiếp tục lên đường. Lúc ra đến chợ thì thấy mấy tên lính Commandos giải ba người bị trói ra phía trước chợ. Những người bị bắt đầu tóc bù xù, quần áo tả tơi, mình dính đầy máu. Có một người đi không nổi, bị bọn lính kéo lê lết. Có tiếng kêu xin của một người tù: "Tôi đâu có tội tình gì, chỉ đi mua gà lợn để về bán Tết. Các ông cứ hỏi người trong làng này đều biết tôi là người buôn bán, chứ không là Việt Minh gì hết. Xin các ông tha cho. Tôi còn vợ, còn con ở nhà trông đợi!". Mặc cho lời kêu xin, họ vẫn bị lôi đi xồng xộc.

Lúc đó, chợ đã họp đông. Đi sau mấy người tù là mấy tên lính giải tù cùng viên thiếu úy trưởng đồn. Cùng đi hộ tống viên trưởng đồn, có một tên mang lon cai xếp (hạ sĩ nhất). Đôi mắt tên cai xếp đỏ ngầu, không hiểu đỏ vì rượu hay đỏ vì say máu người. Đến một cái bệ xây bằng xi măng thì tên cai xếp hô: "Chúng bay quỳ xuống". Có một hai người tù hình như cưỡng lại, không chịu quỳ. Tên cai xếp đến bên lấy báng súng đánh cái chát vào đầu gối. Người tù kêu ối một tiếng rồi quỵ xuống. Mấy tên lính lôi ba người tù đặt quỳ thành hàng ngang. Tên cai xếp lại nói: "Bọn bay muốn được các ông tha để về ăn Tết với vợ con, khôn hồn thì hô theo chúng ông". Tức thì tên cai xếp hô: "Đả đảo Việt Minh! Đả đảo Hồ Chí Minh!" Hình như chỉ có một người hô theo một cách yếu ớt. Hai người còn lại cứ trơ ra. Tên cai xếp bước đến trước mặt một người tù rồi nói to: "Mày là tên đầu xỏ. Cứng đầu thì ông cho một nhát dao về chầu ông bà, ông vải bây giờ. Khôn hồn thì hô theo ông, hô mau đi: "Đả đảo Việt Minh! Đả đảo Hồ Chí Minh!" Người tù này như vận dụng hết sức mình, bèn hô lớn: "Đả đảo bọn Việt gian bán nước! Việt Nam Độc Lập muôn năm! Hồ Chí Minh muôn năm!"

Có tiếng lao xao của một vài người đàn ông trong chợ: "Đập bỏ mẹ chúng nó đi". Lại có tiếng hét to: "Cứ giết hết bọn đi lương". Các lời xúi giực như dầu đổ vào lửa, làm tên trưởng đồn tức giận. Hắn rút con dao găm đeo bên hông, bước lại trước mặt người tử tội vừa hô đả đảo, vung dao lên, đâm một nhát, nghe cái "bóp", rồi rút dao ra đâm tiếp thêm mấy nhát, máu ở ngực người tử tội đỏ lòm tuôn ra xối xả. Người tử tội ngã vật xuống nền chợ như cây chuối bị tróc gốc. Tên cai xếp tiến đến thưa với tên trưởng đồn: "Thiếu Úy đi rửa tay đi. Để chúng nó đấy cho em". Tên cai xếp quay sang một tên lính đứng bên, nói như ra lệnh: "Mày chạy đi kiếm cái thau, mau đi!" Tên lính nghe thấy thế liền ba chân bốn cẳng chạy vào chợ. Phút chốc, hắn mang đến một cái thau nhôm nhỏ. Tên cai xếp gật đầu rồi đến bên người tử tội, hắn cúi xuống, đưa dao lên cao rồi đâm mạnh một nhát vào giữa bụng người tử tội. Người tử tội không nhúc nhích, hình như đã chết vì mấy nhát dao của tên trưởng đồn. Tên cai xếp nắm chặt cán dao, rạch một đường dài ở bụng nạn nhân. Đoạn, hắn thò cả hai bàn tay hộ pháp dùng sức mạnh banh toạc da thịt chỗ bụng nạn nhân mà hắn vừa mới rạch, rồi thò tay vào lôi ra một lá gan bầy nhầy còn bám cả máu đỏ tươi. Những tế bào của gan bị va chạm và đứt lìa khỏi thân thể con người nên lớp màng của lá gan trồi lên, trụt xuống tựa hồ như con ếch đang thở. Hắn bỏ lá gan vào trong cái thau nhôm, rồi quay lại hỏi tên trưởng đồn bằng một giọng nịnh bợ: "Còn hai tên kia Thiếu Úy Trưởng Đồn tính xử cách nào?" Tên trưởng đồn chưa kịp trả lời thì vợ hắn ở đâu không biết chạy đến bên, nói như hét vào tai hắn: "Giê-su-ma! Các ông giết người dã man như thế không sợ sa hỏa ngục hay sao?" Phần tôi, tôi cảm động rơm rớm nước mắt. Tôi như cảm thấy một cái lạnh từ sau ót chạy dài xuống xương sống và thấy nằng nặng ở nơi lồng ngực. Vợ tên trưởng đồn nói tiếp: "Muốn xử tử người ta thì bắn một phát cho người ta chết. Đừng làm bậy mà phải tội". Nói xong, chị ta lườm nguýt anh chồng một cái rồi bỏ đi một mạch. Không biết vì sợ lời nói phải của vợ hay vì sợ tội sa địa ngục, tên trưởng đồn ra lệnh cho đàn em mang hai người tử tội còn lại ra ngoài đầu làng để bắn. Rồi hắn bỏ đi, để mặc cho tên cai xếp và bọn lính còn lại muốn làm gì thì làm.

Hai người tử tội được ba tên lính dẫn đi. Sau khi tên trưởng đồn đi khỏi, tên cai xếp ra vẻ ta đây làm lớn. Hắn đằng hắng lên giọng: "Thằng nào đi lấy cho tao chai rượu và mượn một cái lò than của chị bán bánh đa mang lại đây mau". Hai tên lính đứng gần đấy có vẻ mặt dữ tợn. Một tên có cái sẹo lớn nơi má, hình như là lốt chém. Tên kia thì mắt lác. Cả hai tên cùng chạy vào chợ. Chỉ một thoáng, một tên cầm trên tay hai chai chai rượu trắng, tên kia bê cái thau có than hồng đang cháy, bên trên có cái vỉ sắt, rồi đặt trên một cái bệ trống. Mặt tên cai xếp lúc ấy trông rất cô hồn. Hắn vẫn tỉnh táo, chứ chưa say vì lúc đó hắn chưa uống một ngụm rượu nào. Hắn lấy con dao găm lẻo cái gan ra thành nhiều miếng, đặt lên chiếc vỉ sắt rồi ra lệnh cho một tên lính quạt cho than cháy đỏ. Còn cái mật người, hắn khẽ lấy mũi dao dí dí cho thủng lỗ rồi nhét cái mật vào chai rượu. Rồi hắn dùng một tay vừa bịt miệng chai vừa xóc xóc chai cho nước mật bắn tung ra. Màu đen của mật hòa lẫn với rượu trắng biến chai rượu thành một thứ màu xám không ra xám, xanh không ra xanh, đen không ra đen. Mặt hắn vênh vênh, váo váo. Hắn thản nhiên xem làng nước không ra gì vì ở đây không ai lớn bằng Cha Tổng của hắn. Cha đã xuống lệnh giết thì hắn có quyền muốn giết bằng cách nào là tùy ý ở bọn hắn, miễn là giết chết được Việt Minh thì thôi! Ngoài Cha Tổng và tên trưởng đồn ra, lúc này hắn không còn kiêng sợ ai nữa. Hắn đưa chai rượu lên uống ừng ực. Mắt hắn đỏ hơn trước. Hắn gọi bọn đàn em lại uống với hắn, nhưng chỉ có hai tên vừa rồi đến để uống chia sẻ chiến công của bọn hắn. Uống xong, bọn hắn bốc mấy miếng gan người bỏ vào mồm nhai ngấu nghiến như con cá sấu nuốt mồi. Mùi khét lẹt của gan người tanh nồng trải ra làm tôi muốn nôn, nhưng phải ráng nuốt cái nước chua chua ở cổ họng xuống, sợ bọn đầu trâu mặt ngựa kiếm chuyện vì chúng đang say máu người. Không chịu nổi cảnh tượng vừa xẩy ra, tôi từ từ rút lui. Ra khỏi làng bỗng nghe nhiều tiếng súng. Tôi tự nhủ thầm: "Lại thêm hai mạng người vô tội gục ngã. Tôi những tưởng bọn hắn sẽ tha cho người hô đả đảo theo bọn hắn. Không ngờ chúng giết tất cả, không chừa một ai". Ba bốn hôm sau, trên đường trở về, đi qua làng thì thấy ba cái đầu lâu người được xuyên vào ba cái sào tre được cắm ngay bên vệ đường. Ruồi nhặng đã bắt đầu bu lại. Tôi cắm đầu bước nhanh, đi cho khuất cảnh tượng hãi hùng đó. Ôi! Thật là dã man! Không còn tình người nữa. Lương tâm con người ở đâu? Đức Chúa Trời của họ dạy nhân từ, bác ái, thương người bằng cách ấy hay sao? Lòng lành của những người Gia Tô là như vậy đó! "[v]

Ghi lại câu chuyện này, người viết nhớ lại vào năm 1994, ở Hoa Kỳ xẩy ra chuyện một một thanh niên người Hoa Kỳ da trắng (gốc Âu Châu) luôn luôn tìm cách dụ khị thanh thiếu niên khờ dại làm bạn rồi tìm cách mời về nhà lập mưu sát hại, cắt ra từng mảnh để vào tủ lạnh để dành làm bip tếch ăn hàng ngày. Chuyên này được cơ quan truyền thông Hoa Kỳ loan tin đầy đủ. Dưới đây là một đọan văn trong bản tin của tờ The Columbian (Vancouver, Washington) số ra ngày 19/12/ 1994, trong đó có một mấy câu như sau:

"Tội ác của tên tội đồ Jeffrey Dahmer thật là tàn ác ghê gớm hầu như là không thể nào xẩy ra trong một xã hội văn minh: giết người, băm chặt nạn nhân ra từng miếng, ăn thịt tới 17 thanh thiếu niên nạn nhân. Cho nên không có ai tỏ ra thương sót khi hay tin nó bị đánh chết ở trong khám đường Wisconsin trong tuần này." "His crimes were so horrific as to be almost umimaginable in civilized society: killing, multilating and sometimes cannibalizing 17 young men and boys. So there were no outpouring of sympathy when Jeffrey Dahmer was brutally murdered in Wisconsin prison this week..."[vi]

Đám lính thập ác Gia-tô của linh-mục Hoàng Quỳnh ở Phát Diệm và thằng Jeffrey Dahmar ở tiểu bang Wisconsin (Hoa Kỳ) cùng chủ mưu bắt người, giết người và ăn thịt nạn nhân, có những điểm giống nhau và khác nhau.

A.- Những điểm giống nhau là họ sinh ra cùng được rửa tội theo đạo Kitô, lớn lên cùng được nhồi sọ lý thuyết thần học Kitô, cùng trưởng thành trong xã hội Kitô giáo,cùng tin tưởng vào hệ thống thần học Kitô giáo và "ơn cứu chuộc", cùng có niềm hy vọng "sẽ được Chúa tha thứ hết mọi tội lỗi" và "sẽ được Chúa trả ơn', "sẽ được Chúa ban phép lành", "sẽ được cho lên Thiên Đàng" để "đời đời hưởng nhan Chúa", cùng coi những người khác niềm tin tôn giáo hay (đức tin Kitô) là "những quân mọi rợ", "những quân man di", "những quân tà giáo" và "phải bị bắt làm nô lệ" đúng như thánh lệnh của Giáo Hội La Mã ban hành vào ngày 8 tháng 1 năm 1454 trong thời Giáo Hòang Nicholas V (1447-1455). Thánh lệnh này được Linh-mục Trần Tam Tỉnh ghi trong cuốn Thập Giá Và Lưỡi Gươm với nguyên văn như sau:

"...., quyền lợi của Bồ Đào Nha đã được phân định rõ ràng trong sắc chỉ "Romanus Pontifex" do Đức (Giáo Hoàng) Nicholas V (1447-1455) ra ngày 8 tháng Giêng năm 1454. Theo quyền lực Chúa ban và quyền lực của Tòa Thánh, Đức Giáo Hoàng ban cho triều đình Lisbon (Bồ Đào Nha) "toàn quyền tự do xâm lăng, chinh phục, chiến đấu, đánh giặc và khuất phục tất cả các quân Sarrasins (tức người Ả Rập), các dân ngoại đạo và các kẻ thù khác của Giáo Hội, gặp bất cứ nơi nào: được toàn quyền chiếm cứ tất cả các vương quốc, lãnh địa, vương hầu, đất đô hộ và tài sản của chúng; toàn quyền chiếm đoạt tất cả của nổi và của chìm của chúng và bắt tất cả chúng nó làm nô lệ vĩnh viễn". Khi ban quyền cho người Bồ Đào Nha được chiếm mọi thứ lợi lộc kể trên, Giáo Hoàng đồng thời cũng muốn mở mang nước Chúa sang các miền xa xôi. Và để nhà vua Bồ Đào Nha yên tâm hơn, Giáo Hoàng ra lệnh cấm không một ai khác được phép đặt chân tới các vùng đất ấy nếu không có phép của nhà vua, dành cho nhà vua độc quyền buôn bán và ra vạ tuyệt thông tức khắc cho bất kỳ ai dám hành động ngược lại."[vii] 

B.- Những điểm khác nhau: Thứ nhất, thằng Jeffrey Dahmar sống trong một chế độ dân chủ tự do, nghĩa là mọi sinh họat của người dân đều được chi phối và quản trị theo một hệ thống luật pháp được làm ra bởi một chính quyền do nhân dân tuyển lựa qua một cuộc bầu cử, vì dân mà làm việc và phục vụ cho phúc lợi của nhân dân. Trong một chế độ dân chủ và tôn trọng nhân quyền như vậy thì những việc làm như chủ mưu bắt cóc, cố sát, và ăn thịt người là những hành động bất hợp pháp. Thằng Jeffrey Dahmar đã chủ mưu bắt cóc 17 thanh thiếu niên (trong đó có một thiếu niên người Lào), rồi làm thịt, chặt ra từng miếng đem chứa trong tủ lạnh để ăn dần trong những bữa ăn hàng ngày. Nếu những hành động này chỉ xẩy ra một lần thôi, ít nhất, trước pháp luật, nó phạm phải ba tội. Ba tội đó là (1) bắt cóc người, (2) cố sát, và (3) ăn thịt người. Nhưng nó không phải chỉ hành động có một lần, mà tới 17 lần. Như vậy, nó mang tới 51 tội (17 x 3). Vì tiểu bang Wisconsin không có luật tử hình cho nên nó chỉ bị kết án tù chung thân mà thôi. Nhưng dù cho luật pháp của tiểu bang Wisconsin không kết án tử hình nó, thì nhân dân lên án tử hình nó, và những tên tội đồ đồng tù với nó đã thi hành bản án tử hình này.

Trong khi đó thì ông Linh -mục Hòang Quỳnh và đám lính thập ác Gia-tô ở trong giáo khu Phát Diệm là những nhân viên chính quyền của chế độ đạo phiệt Gia-tô của ông Giám-mục Lê Hữu Từ. Chính quyền này không phải do nhân dân chọn lựa qua một cuộc bầu cử tự do, không phải được thành lập để làm việc cho nhân dân, và cũng không phải để phục vụ cho phúc lợi của nhân dân. Chính quyền này nằm trong hệ thống quyền lực của Giáo Hội La Mã, được dựng nên để phục vụ cho quyền lợi của Tòa Thánh Vatican (thường thường được khóac cho cái danh nghĩa là "phục vụ Chúa").

Tòa Thánh Vatican đã ban hành thánh lệnh Romanus Pontifex coi những người khác tôn giáo là những quân mọi rợ và tín đồ Gia-tô của Giáo Hội có "toàn quyền chiếm cứ tất cả các vương quốc, lãnh địa, vương hầu, đất đô hộ và tài sản của chúng; toàn quyền chiếm đoạt tất cả của nổi và của chìm của chúng và bắt tất cả chúng nó làm nô lệ vĩnh viễn" thì tất nhiên những hành động chủ mưu bắt cóc người (khác đạo), cố ý giết người (khác đạo) và ăn thịt người (khác đạo) của Linh-mục Hoàng Quỳnh và đám lính thập ác Gia-tô của ông ta là những hành động hợp pháp đối với Giáo Hội La Mã và đối với các chế độ đạo phiệt Gia-tô.

Trong thực tế, đối với Giáo Hội La Mã cũng như đối với các chế độ đạo phiệt Gia-tô và đối với tín đồ Gia-tô còn tuyệt đối tin tưởng vào Tòa Thánh Vatican thì những hành động như trên của Linh-mục Hoàng Quỳnh và đám lính thập ác Gia-tô Phát Diệm này không những được coi là hợp pháp và còn được vinh danh là những "dân Chúa" "sống đạo theo đức tin Kitô". Cũng vì thế mà ông Linh-mục Hoàng Qùynh vấn được giữ chức linh-mục trong Giáo Hội La Mã, giáo dân Việt Nam vẫn một lòng kinh nể, nghe theo và hành động theo lời hô hào "thà mất nước, chứ không thà mất Chúa" của ông. Cũng vì thế mà anh em ông Ngô Đình Diệm và đảng Cần Lao Công Giáo cầm quyền trong 9 năm ở miền Nam đã bắt cóc và sát hại hơn 300 ngàn người dân khác đạo mà vẫn được đại đa số khối tín đồ Gia-tô vinh danh ông ta là "nhà ái quốc". Ngòai ra, họ còn thành lập "Phong Trào Phục Hưng Tinh Thần Ngô Đình Diệm", thành lập "Phong Trào Phục Hồi Niềm Tin" và "Phục Hồi Việt Nam Cộng Hòa" để tiếp tục ăn trên ngồi trước và tiếp tục bắt cóc và sát hại những người dân bên lương,

Thứ hai, Jeffrey Dahmar sống trong xà hội mà những hành động bắt cóc người, giết người là tội ác, và ăn thịt người hay quật mồ người đã chết để trả thù đều bị coi như là những hành động tội ác kinh tởm và ghê gớm nhất, không thể tưởng tượng được trong xã hội văn minh ("His crimes were so horrific as to be almost umimaginable in civilized society). Trong khi đó, thì Linh-mục Hòang Quỳnh, đám lính thập ác Gia-tô Phát Diệm và tất cả tín đồ Gia-tô tuyệt đối tin tưởng vào Tòa Thánh Vatican đã được đào luyện thành những người sống lại cái thời man rợ của Cựu Ước Kinh và Tân Ước (cách đây cả hơn bai ngàn năm), không coi những hành động như vậy là tội ác kinh tởm vi rằng họ đã được Thánh Kinh và Giáo Hội nhồi sọ thành những hạng người như vậy. Dưới đây là những bằng chứng:

 "Chỉ được thờ vị thần do họ đưa ra, phải diệt (hết) các đạo khác, phải giết nhưng người thay đổi đạo mà họ đã đặt ra, phải giết vợ con, bạn hữu nếu những người này tuyên truyền cho các đạo khác, phải không có lòng thương xót khi giết người.

"Môi-se ra lệnh cho đám dân Do Thái giặc cướp phải giết hết người nam, giết hết đàn bà, con gái đã ăn nằm với đàn ông, chỉ giữ lại con gái trinh thôi (Dân số 31:17-18). Giê-ho-va đòi dân đi ăn cướp về phải chia của cướp được cho mình. Của này phải giao cho các giáo sĩ giữ từ cừu, bò cho tới những người con gái (Dân số 31:28 và 31:40). Dân Do Thái phải dâng con đầu lòng cho Giê-hô-va (Xuất Hành 13:12).

"Khi anh em một mẹ với ngươi, hay con trai ngươi, hay con gái ngươi, hay người vợ yêu mến của ngươi, kín đáo xúi giục ngươi bảo ngươi rằng "Ta hãy đi thờ các thần khác." Đó là những thần khác mà các ngươi và tổ tiên các ngươi chưa hề biết. Đó là những thần của những dân tộc sống chung quanh các ngươi hoặc gần hoặc xa. Các ngươi hãy chớ theo nó. Các ngươi đừng thương nó. Các ngươi chớ có xót-xa mà che chở cho nó, các ngươi phải giết nó. Các ngươi phải giết nó trước rồi mới tới tay dân chúng (Phục Luật 13:6-9)...."[viii]

No comments:

Post a Comment